thánh hiền
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người có đạo đức và tài năng siêu việt, được xã hội tôn kính và coi là hình mẫu lý tưởng: "Thánh hiền" dùng để chỉ những bậc vĩ nhân có phẩm hạnh và trí tuệ cao cả, thường được lấy làm khuôn mẫu về đạo đức và cách hành xử cho đời sau.
- Danh xưng tôn kính dành cho các bậc hiền triết, vĩ nhân trong lịch sử, đặc biệt là trong Nho giáo: Từ này thường được dùng trong văn chương, sử sách để chỉ những nhà tư tưởng, những bậc thầy vĩ đại đã đặt nền móng cho các học thuyết.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Đạo Nho tôn vinh Khổng Tử và Mạnh Tử là những bậc thánh hiền.
- Sách xưa thường ghi chép lời dạy của các bậc thánh hiền để truyền lại cho hậu thế.
- Mong ước của nhiều người là được sống theo gương sáng của thánh hiền.
Các cách sử dụng nâng cao
- "bậc thánh hiền": cụm từ trang trọng, nhấn mạnh cấp bậc và sự tôn kính.
- Trong lịch sử tư tưởng phương Đông, Lão Tử được suy tôn là một bậc thánh hiền.
- "thánh hiền đời xưa": chỉ các bậc hiền triết trong quá khứ xa xưa.
- Chúng ta nên học hỏi tư tưởng từ các thánh hiền đời xưa.
Biến thể và từ gần giống
- Thánh nhân (danh từ): từ đồng nghĩa, cũng chỉ người có đức hạnh và trí tuệ siêu phàm.
- Hiền triết (danh từ): nhà hiền triết, người có trí tuệ uyên thâm và đạo đức cao thượng.
- Tiên thánh (danh từ): từ cổ, trang trọng, thường dùng trong văn cảnh tôn giáo hoặc tín ngưỡng.
Từ đồng nghĩa
- Thánh nhân: bậc thánh.
- Hiền nhân: người hiền đức.
- Vĩ nhân: người vĩ đại, có công lao, ảnh hưởng lớn.
Các cụm từ liên quan
- Kinh thánh hiền: chỉ những tác phẩm kinh điển do các bậc thánh hiền để lại.
- Các nho sinh ngày xưa đều phải thuộc lòng kinh thánh hiền.
- Đạo thánh hiền: con đường, học thuyết của các bậc thánh hiền.
- Ông ấy một đời theo đuổi đạo thánh hiền.
Thành ngữ liên quan
- Thánh hiền dạy: dùng để nhấn mạnh một lẽ phải, một chân lý hiển nhiên (theo lời dạy của thánh hiền).
- "Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín" là những đức tính căn bản mà thánh hiền dạy.
- Cg. Thánh nhân. Người có đạo đức và tài năng rất cao, được coi là mẫu mực cho xã hội (cũ): Các nhà nho xưa gọi Khổng Tử và Mạnh tử là những bậc thánh hiền.